Chữa Lành Tâm Hồn

Chữa Lành Tâm Hồn Contact information, map and directions, contact form, opening hours, services, ratings, photos, videos and announcements from Chữa Lành Tâm Hồn, Hoang Cau.

Khi gặp Ngọc, anh đã 31 tuổi, vẫn độc thân.Còn cô đã 30, qua 1 lần ly hôn và 1 đứa con gái nhỏ.Họ gặp nhau trong 1 hội t...
01/04/2026

Khi gặp Ngọc, anh đã 31 tuổi, vẫn độc thân.
Còn cô đã 30, qua 1 lần ly hôn và 1 đứa con gái nhỏ.
Họ gặp nhau trong 1 hội thảo dành cho Ceo các công ty nhỏ và vừa, cô đẹp và thanh lịch, ăn mặc chỉn chu sang trọng, cười nói rạng rỡ.
Anh thì giản dị, mặc dù sự nghiệp cũng đã ổn định rồi.
Nhiều người thích cô lắm, chẳng ngờ cô và anh lại yêu nhau
Sao chưa lấy vợ? Cô hỏi khi nằm gác cằm lên vai anh, ở trên giường.
Chuyện dài lắm, ngày năm 3 đại học, anh thích 1 cô bé năm nhất tên Mây. Cô ấy có mái tóc dài và bầu má hây hây đỏ. Anh thì ở Thái Nguyên, cô thì tận Hà Tĩnh. Yêu tưởng chết đi sống lại, rung động tâm can, nắm tay nhau 1 cái rồi cứ thế đi hết những năm tháng giảng đường.
Cô bé hồn nhiên ngây thơ, anh trầm tĩnh ít nói, cặp đôi hoàn hảo. Bạn bè nói nhanh nhanh cho bọn tao đi ăn cưới. Anh bảo chỉ cần ra trường có việc là cưới cô.
Anh tốt nghiệp trước, đi làm cho một công ty về sữa, lương 5 triệu, có tiết kiệm thế nào cũng chỉ phụ cô được 1 triệu tiền ăn.
Nhưng mà tình yêu, đẹp lắm, cũng chưa thể lấy nhau.
Rồi cô cũng tốt nghiệp, bố mẹ gọi về làm ở quê, sẵn nong sẵn né, ông bà chạy mất đôi trăm triệu để dọn đường.
Mây bảo, em phải về thôi, anh theo em về Hà Tĩnh.
Anh sao có thể, bố mẹ ở Thái Nguyên làm ruộng, 2 đứa em còn đang đi học, vì phụ cô mỗi tháng 1 triệu mà mấy năm qua anh không giúp được gì cho gia đình. Hà Nội về Thái Nguyên chỉ hơn 1 tiếng, ít ra mỗi tháng anh còn phóng con xe way cổ lỗ về thăm bố mẹ.
Hà Tĩnh xa quá, mảnh đất anh chưa từng đặt chân, biết làm gì để sống, để có tiền nuôi cô, nuôi cả nhà?
Ngày cô lên xe khách về quê, anh đau đớn như vỡ từng mảnh. 4 năm yêu nhau biết bao nhiêu kỷ niệm.
Cái thùng tôn đựng quần áo anh vác cho cô, vừa đặt xuống đúng lúc cô nhào vào ôm anh, bắp chân cứa vào góc thùng, cô ngồi thụp xuống khóc. Máu rịn ra trên vết xước dài, cứa vào lòng anh, cứa vào sự bất lực không có câu trả lời cho tương lai.
Chờ anh nhé, chỉ mấy năm anh có tiền, anh lo được cho em thì chúng mình cưới. Anh muốn lo cho em cả đời này.
Cô dĩ nhiên không chờ được, áp lực gia đình, tuổi tác đã lớn so với ở quê, cô đi lấy chồng.
Báo tin cho anh, Mây khóc nấc, anh cũng âm thầm rơi lệ, cuộc đời này chỉ cần đơn giản gặp người mình yêu rồi cưới, cứ thế yên yên ổn ổn sống đến cuối đời, sao họ không thể?
Biết bao nhiêu mối tình thanh mai trúc mã cứ ra đi như thế, chỉ vì khoảng cách địa lý vô tình…
Sau này, anh có yêu thêm 1 vài cô nữa, nhưng tình yêu không tới, cứ nhạt nhạt, chẳng thể nào tìm được cảm giác rung động thâm tình như ban đầu. Rồi cũng thôi!
Đến giờ nghĩ lại vết xước ấy anh vẫn đau – anh bảo với Ngọc như thế!
Chắc chắn nó sẽ thành sẹo.
Thật lãng mạn – cô cười – một vết sẹo trên chân và 1 vết sẹo trong tâm hồn, giờ anh vẫn yêu cô Mây ấy hả?
Không hẳn, nhưng cô ấy là cả tuổi thanh xuân của anh, là động lực để anh căm ghét sự nghèo đói, nói gì nói nhờ cô ấy anh mới cố gắng đến ngày hôm nay.
Tuổi trẻ của anh, hối hận nhất là khi chưa có gì mà gặp người mình muốn chăm sóc cả đời!
Anh và Ngọc hợp nhau, về cơ bản cách giải quyết công việc, các mối quan hệ, suy nghĩ tương đồng. Ngoài yêu đương, còn như hai người bạn. Anh có thể bàn bạc với cô mọi thứ, ở nhiều phương diện cô còn sắc sảo và quyết đoán hơn anh.
Anh về ở với cô, nhưng vẫn mua thêm 1 căn hộ cách tầng trong cùng khu chung cư cao cấp để 1 đứa em út ở, thỉnh thoảng bố mẹ lên thăm, anh vẫn chưa sẵn sàng cho họ biết mối quan hệ này dù nó đã được hơn 2 năm…. cũng vì bố mẹ anh cổ hủ, Ngọc thì đã 1 lần đổ vỡ, lại có con riêng…
Trường đại học của anh hội khoá toàn trường, Ngọc cười bảo á à lại gặp em Mây. Mười năm không gặp tưởng tình đã cũ, Mây bay bao năm tưởng tình đã xa… nhưng em Mây ơi ngàn năm thương nhớ…. la la lá cái gì em quên mất rồi.
Anh cười – vớ vẩn – giờ người ta có chồng con, gặp cũng chỉ hỏi thăm 1-2 câu.
Cô cười khanh khách trèo lên lòng anh, vấn vít đôi tay lùa vào tóc, bảo người yêu em phải đẹp trai lồng lộn lên cho các em gái thèm, nhưng cấm được léng phéng nghe chưa…
33 tuổi, anh tưởng là đã đủ bản lĩnh cứng cáp để bình tĩnh, ai dè vẫn không cưỡng được lòng mình kín đáo nhìn quanh để tìm bóng người cũ. Kỷ niệm đẹp quá, tình yêu 4 năm không ngày nào không gặp. Mây trong lòng anh như cả 1 quãng thanh xuân không thể xoá nhoà.
Hai người gặp nhau giữa sân trường, vẫn là Mây mà anh nhớ, vẫn là cô bé nhỏ nhắn giản dị má đỏ hây hây. Vẫn là ánh mắt cứ cúi gằm xuống lâu lâu ngước lên nhìn rồi lại cụp xuống. Bàn tay vặn vào nhau, đôi giày đã cũ…
Lòng anh nhói 1 cái. Nếu ở bên anh, nếu anh chăm sóc, chắc hẳn giờ này cô ấy đã đẹp hơn, sành điệu hơn, tự tin hơn. Giờ anh có thể cho cô tất cả… thì muộn mất rồi.
Cái chữ muộn…. nó nặng trĩu.
Nhóm bạn chơi ngày cũ rủ nhau đi ăn, khéo léo rủ cả mấy em gái dưới khoá, cả em Mây. Họ ngồi đối diện nhau, Mây cứ cúi gằm, anh xót xa, chén rượu trong mồm đắng ngắt...
Phần tiếp theo xem tại đây: https://s.shopee.vn/900vHSuVYi

Tôi có một anh bạn rất thân, lâu lắm chẳng gặp nhau nhưng tình nghĩa thì chưa bao giờ phia nhạt. Một hôm anh bất ngờ rủ ...
01/04/2026

Tôi có một anh bạn rất thân, lâu lắm chẳng gặp nhau nhưng tình nghĩa thì chưa bao giờ phia nhạt. Một hôm anh bất ngờ rủ tôi đi uống rượu, tuy hơi ngạc nhiên nhưng tôi vẫn gật đầu đồng ý.
Uồng được hai ly, anh bắt đầu kể khổ, đầu tiên là kinh tế gia đình. Lương anh hơn 1 năm chưa tăng, vợ thì hay ốm vặt, con bé nhà anh mới đi mẫu giáo, tiền nhà trọ tháng này lại tăng giá....Chán chê, anh lại ôn lại kỉ niệm hồi đại học, hai đứa đánh bài thâu đêm chỉ để thắng thua nhau 50k. Những ngày cuối tháng chia nhau gói mì tôm hoặc đi ăn chực ở phòng bạn gái hai đứa...
Chốt lại anh thở dài “ Ngày đó nghèo nhưng vui biết bao nhiêu”
Tôi vỗ vai ảnh tính tiền đi về, vừa tới nhà tôi mở máy chuyển ảnh 20 triệu. Anh lập tức gọi điện đòi trả lại : “ Mày làm gì vậy, anh buồn thì gọi mày đi, chứ không có ý này”
Hai bên đùn đẩy nhau một hồi, cuối cùng anh cũng chịu nhận, tôi động viên anh “ anh cứ cầm, em còn độc thân chưa tiêu gì đến tiền”
Hơn 1 năm sau, anh gửi lại tôi đầy đủ. Lúc đó anh mới dám tâm sự thật “ con bé nhà anh ngày ấy bị ốm nặng, anh hết cách mới phải tìm tôi nhưng không biết bắt đầu từ đâu. Tôi chợt nghĩ, nếu lúc đó tôi làm ngơ có lẽ tình bạn 10 năm giữa 2 đứa tôi sẽ kết thúc.
Còn có một lần, tôi và bạn gái đi dạo phố, mua sắm, xem phim và ăn cơm. Đang ăn cô ấy đột nhiên nổi giận.
Đầu tiên là chê tác phong sinh hoạt của tôi , ăn uống nhồm nhoàm phát ra tiếng động, sau đó là còn hay đi nhậu và hút thuốc. Cuối cùng kết tội tôi dạo này có quan hệ mập mờ.
Tôi càng cố gắng giải thích, cô càng bới móc thêm cuối cùng đùng đùng đứng dậy bỏ về “ Anh làm em uất ức không chịu được”
Tôi ngồi một lúc ngẩn người ra, rồi chợt hiểu. Có lẽ là tại lúc cô thử váy, chiếc váy có hơi đắt tiền thế nên tôi chê là không hợp với màu da và dáng của cô.
Lập tức tôi quay lại cửa hàng mua chiếc váy đó đem đến tặng cô. Lúc nhận,cô cười tươi thanh minh “ Em có muốn cái này đâu”
“ Anh biết em không muốn, nhưng anh muốn mua để xin lỗi em”
Hôm đó cô không nhắc đến tật xấu của tôi, cũng chẳng nghi ngờ tôi ngoại tình bên ngoài nữa.
Tôi đi làm xa nhà, có một hôm nửa đêm mẹ gọi cho tôi có khỏe không, ăn được không, ra ngoài nhớ giữ gìn sức khỏe. Tôi vâng vâng dạ dạ trả lời mẹ, xong chợt cảm thấy có gì không đúng. Ngay trong đêm tôi phóng xe như bay về tới nhà thì biết, mẹ hôm qua đi cấp cứu vì cao huyết áp, bố phải nghỉ làm vào trông mẹ. Tôi chạy vào viện, mẹ hoảng hốt “ Sao con lại ở đây?”
“ Sao mẹ lại giấu con?” Tôi vừa thương vừa hờn.
“ Mẹ sợ con ở xa, còn phải đi làm, lo lắng quá ảnh hưởng đến công tác, bố mẹ còn khỏe, còn chăm nhau được”
Tôi định uất ức nói thêm vài câu thì mẹ đưa cốc nước cam cho tôi bảo uống đi cho đỡ mệt. Lúc ấy tôi nghẹn lời thấy hai mắt mình rưng rưng.
Cuộc sống mà, đôi khi không chỉ lắng nghe bằng đôi tai mà còn phải lắng nghe bằng cả tâm hồn. Có những điều quan trọng không bao giờ được nói ra, nếu ta vô ý bỏ qua thì rồi có khi phải hối hận mãi mãi....
Phần tiếp theo xem tại đây: https://s.shopee.vn/900vHSuVYi

Năm năm trước, vào một đêm mưa tầm tã, tôi – Hoàng, một lính cứu hỏa tại một trạm nhỏ ở ngoại ô Hà Nội – tìm thấy một đứ...
01/04/2026

Năm năm trước, vào một đêm mưa tầm tã, tôi – Hoàng, một lính cứu hỏa tại một trạm nhỏ ở ngoại ô Hà Nội – tìm thấy một đứa bé bị bỏ rơi ngay trước cửa trạm.
Đứa trẻ được quấn trong một tấm khăn bông cũ, làn da đỏ hồng vì lạnh. Tôi ôm lấy nó, cảm nhận hơi thở yếu ớt và bàn tay nhỏ xíu bấu víu lấy ngón tay mình. Cảm giác đó đã thay đổi cuộc đời tôi mãi mãi.
Những ngày sau, tôi không thể thôi nghĩ về đứa bé. Sau khi hoàn thành các thủ tục với chính quyền và trại trẻ mồ côi, tôi quyết định nhận nuôi thằng bé. Tôi đặt tên con là Nam– một cái tên giản dị nhưng đầy ý nghĩa, mong con vững vàng và mạnh mẽ.
Cuộc sống làm cha đơn thân không dễ dàng, nhất là với một người lính cứu hỏa như tôi. Ca trực dài, những lần báo động giữa đêm khuya khiến tôi nhiều lần rơi vào cảnh vừa mệt mỏi vừa lo lắng. Nhưng mỗi khi trở về nhà, nhìn thấy đôi mắt tròn xoe của Nam ngước lên gọi “Bố ơi!”, tôi biết mình đã chọn đúng.
Nam lớn lên, hiếu động và đầy tò mò. Những buổi tối, hai cha con tôi cùng nhau đọc truyện, rồi thằng bé lẽo đẽo theo tôi hỏi đủ thứ chuyện trên đời. “Bố ơi, mẹ con đâu rồi bố?” – câu hỏi ấy khiến tim tôi thắt lại, nhưng tôi chỉ mỉm cười xoa đầu con: “Mẹ con đi làm xa con ạ.”
Mọi thứ dường như hoàn hảo, cho đến một ngày, khi một người phụ nữ xuất hiện trước cửa nhà tôi. Cô ấy đứng đó, gầy gò, mái tóc rối bời, đôi mắt tràn ngập nỗi đau và hy vọng.
“Anh… anh có phải là người đã nhận nuôi thằng bé năm năm trước không?”
Tôi cảnh giác. “Cô là ai?”
Người phụ nữ run rẩy, giọng nghẹn ngào: “Tôi… tôi là mẹ của thằng bé. Tôi đã để con lại trước trạm cứu hỏa đêm hôm ấy… Tôi xin anh, cho tôi gặp con một lần.”
Tôi đứng sững. Cảm giác tức giận và bối rối trào dâng. Cô ta đã bỏ rơi con mình, và bây giờ lại quay lại? Tôi muốn đuổi cô ấy đi ngay lập tức. Nhưng đôi mắt tuyệt vọng của cô ấy làm tôi do dự.
Chúng tôi nói chuyện bên ngoài, dưới ánh đèn mờ. Cô ấy tên Lan, từng là một cô gái tỉnh lẻ lên Hà Nội mưu sinh. Bị người yêu phụ bạc khi mang thai, cô sống trong cảnh không nhà cửa, không tiền bạc, đến mức không thể nuôi nổi đứa bé.
“Tôi không muốn bỏ rơi con mình… Nhưng tôi không còn cách nào khác. Tôi đã khóc suốt đêm hôm đó, cầu mong ai đó tốt bụng sẽ tìm thấy thằng bé…”
Tôi siết chặt tay, lòng ngổn ngang. “Cô nghĩ bây giờ chỉ cần quay lại là được sao? Nam đã có cuộc sống của riêng nó, nó không cần cô nữa.”
Lan bật khóc. “Tôi không phải muốn đưa con đi. Tôi chỉ muốn ở bên con một chút thôi. Xin anh, chỉ một chút thôi.”
Lúc ấy, Namđột ngột xuất hiện, cậu bé dụi mắt ngái ngủ, nhìn chúng tôi đầy thắc mắc. “Bố ơi? Cô ấy là ai vậy?”
Tôi nhìn con, rồi nhìn Lan. Cô ấy không nói được gì, chỉ lặng lẽ lau nước mắt. Tôi cúi xuống, ôm lấy con. “Con à, đây là người đã sinh ra con.”
Nam chớp mắt, rồi quay sang Lan. “Cô ơi, sao cô khóc?”
Lan đưa tay run rẩy định chạm vào con nhưng lại do dự. “Cô… cô chỉ vui vì được gặp con.”
Nam quay sang tôi, bấu chặt tay tôi. “Con có phải đi với cô ấy không, bố?”
Tôi siết chặt tay con, giọng chắc chắn. “Không, con ở lại với bố.”
Lan gật đầu, ánh mắt lấp lánh nước. “Tôi không dám mong gì hơn. Chỉ cần… chỉ cần tôi có thể ở bên con, nhìn con lớn lên một chút thôi cũng đủ rồi.”
Tôi trầm ngâm. Tôi không muốn làm tổn thương Nam, nhưng tôi cũng thấy sự thật trong lời cô ấy. Cuối cùng, tôi thở dài. “Chúng ta sẽ xem xét chuyện này, nhưng tất cả vì điều tốt nhất cho Nam.”
Những ngày sau đó, Lan lặng lẽ xuất hiện ở những nơi Nam chơi bóng, mang theo những món quà nhỏ nhưng không dám đến gần. Ban đầu, Nam dè dặt, nhưng rồi thằng bé cũng bắt đầu quen với sự hiện diện của cô. Một ngày nọ, khi chúng tôi đi ăn phở, Nambất ngờ kéo tay tôi. “Bố ơi, cô ấy có thể đi ăn cùng mình không?”
Lan ngạc nhiên, còn tôi thì lặng người. Nhìn vào đôi mắt trong veo của con, tôi biết rằng đây không còn là quyết định của riêng tôi nữa.
Lan bắt đầu có mặt trong những khoảnh khắc nhỏ bé nhưng quan trọng của Nam. Cô không thay thế tôi, và tôi cũng không thể thay thế cô. Chúng tôi học cách chia sẻ tình yêu với con, vì thằng bé xứng đáng có cả cha và mẹ.
Năm tháng trôi qua, đến ngày Namtốt nghiệp cấp ba, tôi và Lan ngồi cạnh nhau, cùng dõi theo con trên sân khấu. Khi Namnhận bằng tốt nghiệp, nó nhìn về phía chúng tôi và mỉm cười. Khoảnh khắc ấy, tôi biết rằng mình đã không sai.
Đêm hôm đó, Lan đứng bên tôi trong căn bếp nhỏ, nhìn Nam cười nói rộn ràng. “Cảm ơn anh,” cô nói khẽ. “Vì đã yêu thương con tôi. Và đã cho tôi cơ hội làm mẹ...
Phần tiếp theo xem tại đây: https://s.shopee.vn/900vHSuVYi

Tôi sinh ra trong gia đình không mấy hạnh phúc. Bố mẹ tôi ly hôn từ khi tôi còn nhỏ, vì bố tôi có người phụ nữ khác. Do ...
01/04/2026

Tôi sinh ra trong gia đình không mấy hạnh phúc. Bố mẹ tôi ly hôn từ khi tôi còn nhỏ, vì bố tôi có người phụ nữ khác. Do đó, tôi sinh ra tâm lý đề phòng, không mấy tin tưởng vào đàn ông.
Tuy nhiên, tôi cũng không đến mức cực đoan tránh xa hôn nhân. Tôi vẫn hẹn hò 3 năm và cưới chàng trai học cùng lớp đại học với mình. Đó là người đã theo đuổi tôi trong thời gian dài, luôn yêu chiều cũng như đáp ứng mọi yêu cầu của tôi.
Vì có tâm lý luôn đề phòng những điều bất trắc có thể xảy đến với tổ ấm nhỏ của mình, trước khi kết hôn, tôi yêu cầu anh phải ký giấy thỏa thuận, cam kết. Nếu như trong thời gian ở bên nhau, anh phản bội tôi, toàn bộ tài sản chung và con cái sẽ thuộc về tôi, do tôi quyết định.
Quá yêu tôi và muốn cưới tôi làm vợ, anh đã chấp nhận tất cả. Anh khẳng định sẽ không bao giờ lăng nhăng bên ngoài khiến tôi phải đau khổ.
Ai nói tôi khó hiểu, “hành” chồng cũng được. Sau những gì mẹ tôi đã trải qua, tôi không bao giờ mong muốn mình dẫm phải “vết xe đổ”, chịu nỗi đau giống mẹ. Bố tôi từng ra đi mà không để lại cho mẹ con tôi bất cứ thứ gì. May sao, mẹ tôi giỏi làm ăn, có vị trí cao ở công ty nên tôi mới được hưởng cuộc sống đầy đủ về vật chất.
Điều tôi sợ nhất cuối cùng cũng đến.
Sau 5 năm kết hôn, một ngày, chồng tôi thú nhận trong phút giây say rượu ở chuyến du lịch cơ quan, anh trót đi quá giới hạn với một nữ đồng nghiệp. Những tưởng mọi chuyện có thể giấu giếm, cô ta và anh đã nói rõ ràng, không ai làm phiền ai nữa.
Nhưng sau đó, anh ngỡ ngàng đến sợ hãi khi cô ta thông báo có bầu 2 tháng với anh. Cô ta nhất định giữ đứa bé, đòi anh phải chịu trách nhiệm. Không thể giấu thêm, cũng không biết giải quyết thế nào cho ổn thỏa, anh đành nói với tôi. Anh quỳ xuống chân tôi, khóc lóc và xin tôi tha thứ.
Anh nói cả đời này chỉ yêu và muốn ở bên cạnh một mình tôi. Phút lỡ dại đó là vì say, anh hoàn toàn không có ý định với nữ đồng nghiệp kia. Anh cầu xin tôi không bỏ anh. Đồng thời, anh muốn tôi giúp anh giải quyết vấn đề khiến anh khổ sở những ngày qua.
Tôi đau đớn như muốn gục ngã, không ngờ có ngày người chồng mình yêu thương lại giống như bố mình.
Sau một tuần ngủ riêng, đêm nào cũng suy nghĩ và rơi nước mắt, tôi quyết định bản thân phải thật mạnh mẽ. Tổ ấm của tôi không thể dễ dàng mất đi như thế được. Con tôi cần có bố, chồng tôi về cơ bản vẫn là người tử tế, yêu chiều tôi.
Tôi chủ động hẹn gặp cô ta nói chuyện. Nhận thấy đây là người xinh đẹp, tính cách khéo léo và có tham vọng, tôi càng thêm cẩn trọng. Ban đầu, cô ta vòng vo, tỏ vẻ yếu đuối, nói không cần gì chỉ cần chồng tôi. Cô ta nói cô ta yêu chồng tôi thật lòng, mong tôi buông bỏ…
Nhưng sau khi tìm hiểu hồi lâu, tôi biết thứ cô ta cần chỉ là tiền. Thấy gia đình tôi khá giả, cô ta muốn cả đời sau này có người chăm lo, chu cấp cho mình.
Dĩ nhiên, thứ cô ta thích thì tôi không bao giờ cho cô ta toại nguyện.
Qua nhiều ngày suy nghĩ, nắm được “tâm cơ” của nữ đồng nghiệp kia, tôi nhẹ nhàng nhưng cũng đầy dứt khoát đưa cho cô ta lựa chọn. Cô ta sẽ có được tình yêu mà mình mong muốn. Tôi tặng cho cô ta chồng tôi nhưng mọi tài sản của hai vợ chồng, anh ấy không được hưởng dù chỉ một đồng.
Chồng tôi sẽ đến với cô ta cùng hai bàn tay trắng. ..Hai là, cô ta tự giải quyết vấn đề của mình, không bao giờ được liên lạc hay làm phiền gia đình tôi nữa. Nếu không tôi kiện cô ta ra pháp luật.
Sau khi nghe tôi ra điều kiện, thái độ của cô ta thay đổi hẳn, có vẻ thách thức hơn. Cô ta nói cô ta chẳng việc gì phải chọn. Đồng thời, cô ta còn huênh hoang cho rằng, chuyện tài sản tôi không tự quyết được.
Tôi vui vẻ chào tạm biệt, gửi kèm lời dằn mặt: “Nếu em thích ngoan cố hay thách thức chị, thậm chí em còn chẳng được gì hết. Hãy lựa chọn khôn ngoan khi còn có cơ hội. Khi chị đang nhẹ nhàng, em nên biết điều, còn chị muốn giải quyết em thì dễ lắm”.
Hôm sau, tôi gửi cho cô ta ảnh chụp bản hợp đồng tiền hôn nhân của vợ chồng tôi, nhấn mạnh về việc chồng tôi sẽ chẳng còn đồng nào khi phản bội tôi.
Thấy liên lạc nhiều lần nhưng chồng tôi không mặn mà hồi đáp chồng tôi khẳng định mấy việc được chứ không mất gia đình, cùng thái độ cứng rắn của tôi và chắc đã tìm hiểu được tiềm lực của mẹ tôi nên sau hai tuần “làm giá”, cô ta cuối cùng cũng gọi cho tôi…Cô ta chấp nhận chuyển đi và muốn tôi im lặng để cô ta làm lại từ đầu. Ngữ đấy chắc ngắm được anh nào hơn chồng tôi mới buông thôi ..( nghe nói cặp với sếp )
Đến cuối năm thì clip đánh ghen của cô ta tràn công ty, bởi vợ sếp không hiền như tôi…
Chồng tôi cũng tởn đến già, đi đâu cũng mang vợ con đi theo ....
Phần tiếp theo xem tại đây: https://s.shopee.vn/900vHSuVYi

Cô ấy im lặng nhìn anh thật lâu, cố gắng tìm lại một chút cảm xúc cô đã  giành cho anh như thưở nào hai người còn là vợ ...
01/04/2026

Cô ấy im lặng nhìn anh thật lâu, cố gắng tìm lại một chút cảm xúc cô đã giành cho anh như thưở nào hai người còn là vợ chồng nhưng tìm mãi không thấy. Trong lúc cô cần anh nhất, vì trong cơn đại nạn của gia đình, người cha cô hết lòng kính yêu có thể vướng vòng lao lý và một trong hai đứa con bị đau nặng thì anh bỏ cô theo một người phụ nữ khác. Anh nói với cô rằng cuộc sống hôn nhân với cô tẻ nhạt lắm, chỉ toàn trách nhiệm và trách nhiệm gánh vác trên vai, trong khi người phụ nữ kia đem lại cho anh sự dịu dàng êm ái của cuộc sống vốn dĩ đầy khó khăn. Cô ấy cho anh một mái nhà đầy ắp yêu thương. Ngày ấy cô đồng ý ly dị với anh vì cô thấy anh nói đúng. Vâng , người phụ nữ kia yêu anh không điều kiện và sẵn sàng dâng hiến cho anh tất cả những thứ anh cần trong khi cô phải gian nan lo toan bao thứ từ việc kiếm tiền nuôi con cái lại phải cưu mang cha mẹ mình.
Anh nhẹ nhàng hỏi
“Em có tha thứ cho anh không?”
“Anh đâu có lỗi gì mà bảo em tha thứ?
“ Cám ơn em. Em không nghĩ là anh đã phản bội em sao”
“ Không. Trong tình yêu và hôn nhân không có sự phản bội như người ta vẫn thường lên án. Nếu anh thấy hạnh phúc khi sống bên em và con thì anh sống, còn nếu em không đủ khả năng làm anh vui thì em giữ anh lại làm gì? Anh ra đi vì em không đủ sức biến thành người phụ nữ anh cần.
“Vậy anh trở về sống với em và con như trước đây nha”.
“Thật lòng mà nói em không hề giận hờn hay trách móc anh, nhưng tình yêu trong em đã thật sự chết. Em vô cảm khi nghĩ về anh. Anh đã không phải là chồng của em từ năm năm nay rồi. Hơn nữa em đã quen sống một mình. Thế nên bây giờ Không có lý do gì để chúng ta tái hợp cùng nhau”.
“ Còn con của chúng ta?”
“Đừng vì trách nhiệm với con cái mà buộc ràng nhau phải không anh. Ngày anh đ thằng Dũng 16, con Thùy 14. Em đã có thể vừa làm cha, vừa làm mẹ. Bây giờ một đứa 21, một đứa 19. Chúng nó đã vào đại học rồi.
“ Vậy là em vẫn còn giận? Xin em hiểu cho rằng anh nhất thời nông nổi đã nghe theo lời “ mật ngọt” của cô ấy mà bỏ mẹ con em. Chỉ có em là chính chuyên chung thủy, chứ còn cô ấy…yêu vội vàng và bốc đồng”.
Cô cười. Nụ cười hiền từ dành cho một đứa trẻ đáng thương. Anh không hiểu vì sao cô ấy lại bỏ anh để có người khác, anh cũng không sao hiểu được tại sao tình yêu cho anh trong cô không còn nữa. Cô cố gắng giải thích
“ Vậy là anh chưa hiểu ra vấn đề. Em không hề giận. Em không muốn giữ anh vì bổn phận của anh với con. Em cũng không hề lên án cô ấy. Nếu tình cảm của anh còn sâu đậm cho em, thì có mười cô ấy “ quyến dụ”cũng không chia cách được tình chồng nghĩa vợ của chúng mình. Việc anh ra đi em cũng phải gánh một phần trách nhiệm mà. Nhưng … anh có hiểu không? Em đã một thời yêu anh. Tiếc thay mười sáu năm chúng ta sống bên nhau đã giết dần mòn tình yêu đó và đến khi anh ra đi thì nó chết hẳn. Thế nên anh không có lỗi gì trong việc “ bỏ” mẹ con em. Em cám ơn anh đã cho em hai đứa con sống có trách nhiệm và luôn chăm chỉ học hành.”
Có chút bực mình anh hơi lớn tiếng
“ Em ngàn lần vô lý khi từ chối sự bù đắp mà bây giờ anh muốn cho mẹ con em .
Hay là…
Anh ngập ngừng rồi nói tiếp
“Em đã có người khác? Nếu thật sự em có người thứ ba thì nhân danh tình yêu của chúng ta, nhân danh tình nghĩa vợ chồng và là cha của hai đứa con chúng mình, anh nhất quyết ngăn cản không cho ai có thể phá vỡ hạnh phúc của gia đình anh”
Cô ấy lại mĩm cười khi nghe anh nói.” Người thứ ba ư? “Cô thầm nghĩ” Nếu tôi còn yêu anh thì dẫu có người thứ ba đi nữa tôi vẫn quay về với anh”. Nhưng cô vẫn im lặng. Anh chưa trưởng thành nên dù cô có giải thích thế nào anh cũng sẽ không hiểu ra. Làm sao cho một người non trẻ hiểu được thế nào là tình yêu thật sự và thế nào là “ lời ngon tiếng ngọt của một người chỉ biết lợi ích của riêng mình?...
Phần tiếp theo của câu chuyện, xem thêm tại đây: https://s.shopee.vn/900vHSuVYi

Tiếng quát của ông Quý giữa đêm thanh vắng , làm cả cái khoảng không căn nhà ba gian vốn đã ọp ẹp lại càng thêm xiêu vẹo...
01/04/2026

Tiếng quát của ông Quý giữa đêm thanh vắng , làm cả cái khoảng không căn nhà ba gian vốn đã ọp ẹp lại càng thêm xiêu vẹo. Bà Phụng vợ ông Quý giường bên ngồi phắt dậy , ho một tràng rồi lên giọng .
-Có cái gì vậy... ông ! Đêm khuya thế này mà ông quát gì to thế !
Bên chiếc bàn góc nhà , tiếng điếu cày rít lên sòng sọc , ông vội nhả hết bầu khói trong miệng , rồi trút hết cơn bực tức mà ông đã dồn nén cả chiều qua .Ông nói !
- Tao đã bảo mà ?Chẳng công nhân công nheo gì cả . Cứ ở nhà với mấy sào ruộng của HTX cũng đủ ăn mà có nghe đâu .
Cúc sụt sùi rồi đi ra ngoài sân , ngôi sụp xuống vỉa hè ôm lấy mặt cứ nức nở .
Bà Phụng thương con đi đến gần bảo Cúc .
- Thôi ! Cái nghiệp nhà này đấy , khóc làm gì nữa, vào nhà ngủ đi !
- Cuộc đời của cô Cúc là thế đấy !
Mới hơn hai chục tuổi đời đã phải gánh chịu cơn bão của cuộc đời , giờ đây nó đang đè nặng lên tương lai của Cúc .Hôm nay ở cái tuổi xế chiều cô kể lai cho tôi nghe về cuôc đời đầy bất hạnh mà cô đã phải trải qua !
* * *..Ngày ấy ! Đã qua cái tuối vô tư, có phần chín chắn một chút , ở cái tuổi ăn không biết no làm không thấy ngại , mọi công việc đồng áng đều qua tay tôi , rồi bao mơ ước quộc đời cứ bay bổng trong tâm hồn của cô gái quê mới lớn .
Những ngày gúp gia đình trên cánh đồng làng , ngoài việc đến trường , chúng tôi mấy đứa bạn gái lại quây quần bên nhau vẽ lên cái ước mơ , mong sao cho thay đổi cuộc đời này .Thế rồi cái ước mơ ấy cũng thành sự thật .Ba đứa học song cấp hai bảo nhau cùng thi vào trường trung cấp nông nghiệp của tỉnh .Tôi may mắn hơn hai đưa đươc phân sang học ngành chăn nuôi , còn hai đứa sang ngành trồng trọt .Cứ như thế thời gian ba năm học đã xong .Được phân về công tác ở một nông trường chăn nuôi của tỉnh .
Với cái ngày đầu còn bỡ ngỡ , về nhận nhiệm vụ ở nông trường chăn nuôi .Tôi được bác Giám đốc mời lên. Với giọng nói ôn tồn bác bảo .
- Nông trường mình rất cần những người có kiến thức , cháu cố gắng đưa những gì đã học để xậy dựng nông trường nhé , hiện giờ nông trường có ít người được đào tạo cơ bản lắm .
Cúc cảm ơn Giám đốc rồi về nhận nhiệm vụ tại ban kỹ thuật chăn nuội của nông trường .
Với công việc thường ngày . Hàng sáng tôi xuống kiểm tra các chuồng trại , đến từng ô nuôi của các loại lợn , nhất là ô của các chú lơn đẻ , xem đàn con chúng thế nào , rồi quay về kiểm tra rau và cám. Công việc hàng ngày cứ đều như thế, ban kỹ thuật ngày ấy vất vả lắm , chỉ có 5 anh chị em với vô số công việc .
Nào thì thì đi kiểm tra trại lợn, tiêm phòng cho những chú lợn bệnh , kiểm tra chất lượng rau củ , triển khai công tác nuôi trồng rau cho nông trường , thôi thì bận hơn con mọn , nhất là những chú lợn nái kém ăn , bỏ ăn , rồi về báo cáo với trưởng ban , vào nhật ký hàng ngày ...
Thời gian về nhận nhiệm vụ cũng đã được 6 tháng, mối quen biết với anh chị em cơ quan đã như người nhà , nhất là anh chị em trong ban kỹ thuật của tôi .
Với Thắng trưởng ban , ngoài công việc chung , Thắng luôn để mắt đến Cúc một cô gái ngoan hiền . Cúc được đào tạo ở trường ra , chuyên môn giỏi lại ngoan hiền , dung nhan không sắc nét lắm nhưng ưa nhìn .Với Thắng, Cúc luôn ở trong tầm ngắm của anh, tuy đã có vợ và con rồi, nhưng Cúc luôn trong lòng Thắng .
Cúc có nghỉ một ngày là Thắng buồn bực như người mất của , đứng ngồi không yên .
Với Cúc cũng đã biết điều đó ! Nhưng Thắng ! Là người đã có một gia đình hạnh phúc không thể được .Cúc nghĩ vậy ! Rồi trong tâm trạng Cúc lúc nào cũng day dứt , dằn vặt , buồn rầu , đôi khi cứ thẫn thờ , cơm không muốn ăn , đồng nghiệp có hỏi thì sinh ra cắu gắt .Bao áp lực cứ dồn lên Cúc mà chưa có lời giải .
Đêm ấy, nhân có đoàn chiếu bóng lưu động về xã phục vụ nhân dân , Cúc chủ động rủ Thắng cùng đi xem .Tối ấy hai người tâm sự đến khuya trên con đường làng .Rồi can đảm Cúc nói:
- Trước hết em cảm ơn anh đã gúp em trong chuyên môn và công việc .Em biết về mặt tình cảm , anh rất quý em và cũng muốn nâng quan hệ lên cao nhưng không được đâu anh ạ. Em và chị nhà đều là phụ nữ , không ai muốn chia sẻ tình cảm cho ai đâu .Anh hiểu cho điều đó ! Em muốn bảo vệ hạnh cho anh , hơn nữa con đường phía trước còn rộng mở với anh . Em khuyên anh đừng theo đuổi em nữa .Anh cũng để cho em có chút hạnh phúc chứ?
Nghe đến đây với lòng hẹp hỏi , tham lam của Thắng như không muốn buông tha Cúc. Thắng nói:
- Anh sẽ bỏ vợ để cưới em !
Nghe đến đây Cúc đứng dậy chỉ vào mặt Thắng:
- Anh là đồ hèn !Tôi không phải là món đồ chơi của anh!
Rồi Cúc bỏ về luôn .
Ngậm ngùi vì thất vong , đau đờn với lời miệt thị của Cúc , Thắng lững thững ra về nhưng không quên rửa đi nỗi nh/ục .
Rồi một ngày làm việc mới như bao ngày . Từ cuối dãy chuồng lợn chị Làn kêu toáng lên: Trời ơi ! chuồng lợn giống ch/ết hết cả rồi .
Thế là cả ban kỹ thuật , ban Giám đốc cùng với ca trực đều chạy vội xuống hiện trường . Thắng là người đến đầu tiên rồi khẳng định. Do thức ăn không được kiểm tra , rồi quy trách nhiệm cho Cúc....
Phần tiếp theo xem tại đây: https://s.shopee.vn/4VY2pqpjMq

Đây là gương mặt của chàng thanh niên đã khiến Albert Einstein phải im lặng và suy nghĩ trước một hội trường đông người....
01/04/2026

Đây là gương mặt của chàng thanh niên đã khiến Albert Einstein phải im lặng và suy nghĩ trước một hội trường đông người.
Chàng trai cao gầy, gương mặt xương xương và mái tóc vàng nhạt này đã khiến nhà vật lý vĩ đại Einstein phải xem xét lại, và chỉ một phút sau, ông đã rút lại một phương trình mà ông vừa trình bày tại một hội nghị.
Năm đó là 1930, tại hội nghị của Hội Vật lý Đức tổ chức ở Leipzig. Sau khi chủ tịch hội hết lời ca ngợi bài phát biểu xuất sắc của Einstein trong tiếng vỗ tay vang dội, ông hỏi liệu có ai trong khán phòng có câu hỏi không.
Một khoảng lặng bao trùm.
Ai lại dám chất vấn Einstein ,một trong những nhà vật lý được kính trọng nhất thế giới?
Bất ngờ, một giọng nói còn rất trẻ vang lên từ hàng ghế cuối, với tiếng Đức chưa thật trôi chảy, nhưng từng lời nói ra khiến cả hội trường sững sờ:
“Điều mà Giáo sư Einstein nói không phải là vô nghĩa, nhưng phương trình thứ hai mà ông viết không suy ra được từ phương trình thứ nhất. Thực tế, nó cần thêm những giả thiết chưa được đưa ra, và tệ hơn nữa, nó không thỏa mãn tiêu chí bất biến như lẽ ra phải có.”
Anh nói một cách không hề sợ hãi.
Tất cả mọi người đồng loạt quay lại nhìn về phía giọng nói táo bạo đó, kinh ngạc không nói nên lời trong bầu không khí im lặng tuyệt đối.
Trong khi mọi người còn chưa hết bàng hoàng và tự hỏi chàng trai đó là ai, Einstein đã chăm chú nhìn lại phương trình trên bảng. Ông dường như hoàn toàn tập trung vào sai sót vừa được chỉ ra, tay vô thức vuốt ria mép trong khi suy nghĩ.
Sau khoảng 60 giây, Einstein quay lại và thừa nhận sai lầm của mình. Sau đó ông nói:
“Nhận xét của chàng thanh niên kia là hoàn toàn chính xác. Vì vậy tôi đề nghị các bạn hãy quên tất cả những gì tôi đã nói hôm nay.”
Chính ngày hôm đó, vào khoảnh khắc ấy, số phận đã đưa chàng trai 22 tuổi ấy từ vô danh trở thành một trong những nhà vật lý lý thuyết hàng đầu của Liên Xô, và được xem là một trong những thiên tài vĩ đại nhất từng xuất hiện trên Trái Đất.
Chàng trai đó chính là Lev Davidovich Landau.
Cũng trong ngày hôm đó, Albert Einstein đã cho thấy sự khiêm tốn tuyệt đối mà tri thức chân chính mang lại cho những ai thực sự sở hữu nó.
Giáo dục thật sự khiến con người khiêm tốn chứ không phải ngược lại...
Phần tiếp theo xem tại đây: https://s.shopee.vn/4VY2pqpjMq

Hôm qua vào viện thăm bố người bạn đang điều trị trong Ьệпh viện. Nằm giường kế bên là một ông cụ nhà quê khoảng 80 tuổi...
01/04/2026

Hôm qua vào viện thăm bố người bạn đang điều trị trong Ьệпh viện. Nằm giường kế bên là một ông cụ nhà quê khoảng 80 tuổi đang điều trị mổ khối u ở mắt. Nhìn qua đã thấγ gia cảnh nhà cụ quá nghèo, nhìn tủ đầu giường của bố người bạn cơ man là hoa quả sữa ngon , bên đầu giường cụ già kia thì không có gì ngoài một cái ca nhựa xỉn màu và một cái thìa cũng đen xỉn.
Hỏi thăm bố thằng bạn xong tôi quaγ sang hỏi về gia cảnh cụ, cụ nói:
-Tôi ở quê hoàn cảnh lắm chú ơi! Nhà có mỗi thằng con trai mới lấγ vợ sinh được đứa con mới 6 tháng tuổi.
Nó đi xe ôm bị tai пα̣п giờ ở nhà không làm được gì. Vợ nó đi bán rau rong lo cho cả nhà , naγ tôi lại bị Ьệпh ρhải mổ. Có cái xe cà tàng bán nộρ viện ρhí rồi chưa đủ!
Đang nói thì cửa ρhòng mở, một cô gáι còn trẻ khoảng 25 tuổi nhưng nhìn lam lũ vất cả với khuôn mặt cùng những sợi tóc bết mồ hôi.
Cô chào mọi người rồi ngồi xuống vội vã nâng ông cụ dậγ, miệng nói:
– bố dậγ ăn chút cháo để con còn về cho chồng và cu tý ăn.
Cô mở chiếc cặρ ℓồпg nhựa cũ xỉn ra bón cẩn thận cho cụ từng thìa cháo.
Ăn chừng già nửa cặρ ℓồпg dường như ông cụ chủ động từ chối dứt khoát không ăn nữa. Sau khi éρ cố cho bố chồng một vài thìa cô xúc nốt chỗ cháo tự mình ăn nốt.
Tiếng thìa nhôm vét vào cạρ ℓồпg nhựa nghe đến xót xa…Đặt chiếc cặρ ℓồпg gọn gàng lại cô gáι lấγ chiếc ca nhựa quaγ sang xin chút nước sôi tráng qua rồi đi ra khe kín giữa chiếc tủ và tường nhà.
Cô quaγ mặt vào trong vén áo lên vắt những giọt sữa từ cặρ ʋú cũng không lấγ gì làm căng đầγ cho lắm.
Sau chừng 10 ρhút, cô vội vã quaγ ra một taγ kéo vạt áo che cặρ ʋú trần một taγ bê nửa ca sữa đến bên giường nâng đầu ông cụ lên nói:
– ông cố uống thêm chút sữa cho mau khoẻ.
– sao ngàγ nào con cũng mua sữa làm gì cho tốn kém. Tiền lãi con bán rau rong nuôi ba bốn người đau ốm lấγ đâu ra..??
Nói rồi nhưng ông cụ vẫn cố uống hết nửa ca sữa loãng.
Xong cô đi rửa ca để lại chỗ cũ rồi vội vã chào mọi người tất tả ra đi.
Chứng kiến từ đầu đến cuối tôi ngồi ngâγ người như kẻ mộng du.
Tiếng ho nhẹ của ông cụ kéo tôi về thực tại, tôi đứng dậγ chào hai cụ rồi về, xuống đến căng tin Ьệпh viện tôi tạt vào mua một hộρ sữa ensuaf rồi nhờ cô bán hàng mang lên số giường cho ông cụ và nói của người quen gửi biếu.
Trên đường lái xe về tôi lại nhìn thấγ cô gáι đáng kính đang cong người đạρ chiếc xe cũ kỹ với mấγ mớ rau thừa héo keo dưới cái nắng nghiệt ngã. . .
Phần tiếp theo xem tại đây: https://s.shopee.vn/4VY2pqpjMq

Address

Hoang Cau

Website

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Chữa Lành Tâm Hồn posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Share