03/04/2026
Ngày xưa ở một xóm nhỏ, có hai vợ chồng sống với nhau trong căn nhà mái lá đơn sơ. Bữa cơm của họ chỉ quanh quẩn rau luộc, cà muối, đôi khi thêm quả trứng là đã thấy “sang” lắm rồi. Thế nhưng, lạ một điều, bữa nào ăn cũng rôm rả tiếng cười, vợ chồng nói chuyện nhẹ nhàng, thương nhau từng chút.
Người ngoài nhìn vào hay thương hại: “Nghèo thế này sao sống nổi?”. Nhưng họ chỉ cười: “Ăn sao cũng được, miễn là lòng yên”.
Cách đó không xa là một gia đình khá giả hơn. Mâm cơm lúc nào cũng đầy thịt cá, canh ngon, nhưng bữa nào cũng nghe tiếng cãi vã. Chỉ vì chuyện nhỏ cũng thành lớn, lời qua tiếng lại ngày càng nặng nề, khiến cả nhà ăn mà chẳng thấy ngon.
Một hôm, người vợ nghèo tình cờ nói với chồng: “Anh à, em thấy mình tuy khổ mà lại sướng.” Chồng cười: “Ừ, vì mình ăn bát cơm rau, nhưng không phải nuốt thêm lời cay đắng.”
Từ đó, người trong xóm mới ngẫm ra một điều: Thà rằng ăn bát cơm rau mà lòng nhẹ nhàng, còn hơn mâm cao cỗ đầy mà lời nói làm đau nhau. 😅