02/05/2020
Cuối tuần - có phải vậy không anh?
Thức dậy trễ vào buổi sáng, sau vài cái uốn mình trên chiếc giường êm ái. Khẽ môi cười nhìn tia nắng dịu dàng xuyên qua khung cửa sổ trắng tinh còn vương mùi sơn mới. Một ngày mới bắt đầu với tôi - và với anh.
Nhắm mắt hít một hơi thật nhẹ để cảm nhận mùi thơm thoang thoảng tỏa ra từ ly capuchino bồng bềnh như cô gái luyến tiếc tuổi đôi mươi. Nhấp một ngụm capuchino trầm ấm, béo mịn màng nhưng nhân nhẫn đắng, hồi tưởng thời thanh xuân ngọt ngào nồng nàn hay hờn dỗi đã qua. Giờ là lúc tôi, có anh ở đây, cùng vun đắp cuộc sống tương lai của mình.
"Em yêu à, ngồi nhâm nhi một mình trong căn nhà rộng rãi này không đơn điệu sao?" Anh đặt ly capuchino còn nghi ngút khói xuống ngồi cạnh tôi. Một chút gì đó ấm áp, bình yên đã lấp đầy dòng suy nghĩ miên man của tôi. Có phải vậy không, anh à?